Biến, kiểu dữ liệu và toán tử trong Python

Biến và kiểu dữ liệu là nền tảng của mọi chương trình. Trong Python, làm việc với chúng cực kỳ đơn giản — nhưng hiểu đúng bản chất sẽ giúp bạn tránh nhiều lỗi về sau.

Biến trong Python

Bạn không cần khai báo kiểu — chỉ cần gán giá trị, Python tự hiểu:

ten = "Minh"
tuoi = 25
chieu_cao = 1.72
da_ket_hon = False

Các kiểu dữ liệu cơ bản

  • int — số nguyên: 42
  • float — số thực: 3.14
  • str — chuỗi: "Python"
  • bool — luận lý: True / False

Kiểu dữ liệu tập hợp

danh_sach = [1, 2, 3]          # list - có thể thay đổi
bo_ba = (1, 2, 3)              # tuple - bất biến
tap_hop = {1, 2, 3}           # set - không trùng lặp
tu_dien = {"ten": "Minh", "tuoi": 25}  # dict - cặp khóa:giá trị

Trong đó, listdict là hai kiểu bạn sẽ dùng nhiều nhất.

Toán tử

# Số học
10 + 3   # 13
10 / 3   # 3.333... (luôn ra float)
10 // 3  # 3  (chia lấy phần nguyên)
10 % 3   # 1  (chia lấy dư)
2 ** 10  # 1024 (lũy thừa)

# So sánh
5 > 3    # True
5 == 5   # True

# Luận lý
True and False  # False
True or False   # True

Ép kiểu

so = int("42")      # chuỗi -> số nguyên
chuoi = str(42)     # số -> chuỗi
thuc = float("3.14")

Đây là thao tác thường gặp khi đọc dữ liệu người dùng nhập (luôn là chuỗi) rồi chuyển sang số để tính toán.

Mẹo: dùng f-string để ghép chuỗi

ten = "Minh"; tuoi = 25
print(f"{ten} năm nay {tuoi} tuổi")  # Minh năm nay 25 tuổi

f-string là cách ghép chuỗi hiện đại, rõ ràng và nhanh nhất trong Python.

Lên đầu trang